Socrate đã làm một việc mà ít người làm được từ xưa tới nay: Ông đã lập ra một triết lý mới, và ngày nay, 23 thế kỷ sau khi ông mất, ông còn được sùng bái là một nhà tâm lý sâu sắc nhất đã có ảnh hưởng lớn đến thế giới điên đảo của chúng ta này. Ngay từ hồi sơ sinh, bất kỳ một hành động gì của ta cũng vì lợi hết. Cho nên, ta càng làm cho một người nói nhiều tiếng "có" bao nhiêu thì người đó càng dễ thuận ý theo đề nghị của ta bấy nhiêu".
Hỡi sĩ tốt, mục đích của chúng ta là Địa Trung Hải". - Nhưng, tôi tiếp, ví thử chẳng may ông thình lình quy tiên, thì chắc ông cũng muốn cho số tiền ông gởi chúng tôi sẽ về một người bà con thân nhất chứ? - Chắc chắn vậy, ông ta đáp. Lần này tôi cũng mời, ông ta bất đắc dĩ nhận lời.
(Ông muốn! Ông muốn! Đồ ngu! Tôi không cần biết ông muốn cái gì hết; hãy nói cho tôi nghe cái mà tôi muốn). Chính chúng tôi là kiến trúc sư đó. Tôi thì tôi ưa trái cây lắm.
Được gặp ông, tôi vui vẻ lắm. Tức thì họ tiến cử một người mà chính ý tôi cũng muốn chọn. Nhà xuất bản khen nó, là đủ rồi! Có người nhận là nó có tài rồi! Nó sung sướng tới nỗi nó đi lang thang ngoài phố, hai hàng lệ ròng ròng trên má.
Ông giao việc cho tôi đã nhiều lần; tôi không làm vừa lòng ông được thì là lỗi của tôi. Công ty sợ làm phật ý ông vì ông rất cần cho công ty mà lại dễ hờn vô cùng. Tôi sắp chạy lại thang máy.
Mới rồi tôi được hầu chuyện một ông giám đốc Công ty "exchange Buffets". Tổng thống Roosevelt còn làm như vậy, còn phần đông chúng ta, ra sao? Trong nhiều trường hợp, một bài như vậy cần lắm.
Khôn khéo, lại có nhiều kinh nghiệm, đại tá House đem thực hành một trong những quy tắc lớn nó điều khiển sự giao thiệp giữa loài người. Bernard Shaw nói rằng họ không, không đủ, phải thực hành nữa. Rồi chúng tôi thành đôi bạn tri kỷ, kể lể tâm sự với nhau.
"Ben, mày thiệt khó chịu. Thật đó có kết quả mỹ mãn trong công việc làm ăn không? Xin bạn hãy nghe chuyện một người vô tình mà bắt buộc phải dùng thuật ấy. Bạn tự cho là hơn những thổ dân ở miền Bắc Cực nhiều lắm ư? Bạn được hoàn toàn tự do nghĩ như vậy.
Khi ông Amsel trở lại thăm nhà doanh nghiệp, ông vội nói ngay: Phải, rồi sao nữa? Bạn xoa tay hoan hỉ. Giọng chàng tốt; chủ nhật hát ở nhà thờ và thỉnh thoảng hát trong những lễ cưới để kiếm vài mỹ kim.
Như vậy là bạn khôn, có đại độ và có lẽ xuất chúng nữa. Nhưng tôi không phải cho ông hay rằng ông đã làm vài điều mà tôi không được hoàn toàn vừa ý. Một hôm, tới một sở thông tin, tôi hỏi một thầy ký chuyên môn tiếp khách, chỉ cho tôi phòng làm việc của bạn tôi, ông Henri Souvaine.