Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.
Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Chắc hôm nay có việc gì. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Tôi làm trong năm phút. Nhưng mọi người thì khác.
Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.
Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Sức khỏe phải tự mình giữ. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông.
May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh.
Để nấu cơm cho anh ăn. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Và vì thế, nó mạnh hơn.
Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ. - Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang.
Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Con nó thì sinh ra trong đó. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.