Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi. Trốn học mà để bị nói. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.
Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm.
Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ. Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ. Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra.
Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.
ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Đừng nhầm bạn với tôi.
Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Là người thì nên thế.
Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Như một khẩu hiệu của tâm thức.
Mẹ thì độ này da sạm đi. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Tôi cho ông thời hạn ba ngày.
Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên.
Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.