Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Chả muốn viết tí nào. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Đúng là chuyện thường. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp.
Tôi muốn gặp ông cụ. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc.
Đó là hạn chế của bạn. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó.
Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận. Và còn nhiều lí do khác.
Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác.
Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa.
Người rỗng như không có lực. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống.
Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Chuông điện thoại reo.