Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.
Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.
Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.
Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn.
Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.
Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Thế giới đầy rẫy những hận thù. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.
Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia.
- Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì.
Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay.