Và những vật này có thể nằm mãi trong cái hòm của tôi những người này hiếm khi trả hết nợ. Đó là một công việc rất nặng nhọc và không có đường sống sót để trở về đ Vậy theo anh, anh ta có thể trả lời "có" với những câu hỏi này không?
Chúng ta phải làm gì bây giờ? Tại sao chúng ta không thể chia sẻ sự may mắn, sự giàu có với những người đang sở hữu nhiều vàng bạc nhỉ? Tuy nhiên, nếu anh muốn giữ năm mươi đồng tiền vàng đó thì phải thật kín đáo và cẩn thận. Trước khi trở thành thương gia, anh Araman cần phải học và tinh thông nghề buôn bán.
Vậy phải chăng đó là nguyên nhân khiến cho các bạn không có được những gì mà tôi đang có, cho dù điểm xuất phát của chúng ta đều giống nhau? Vì vậy, tôi luôn sẵn lòng giúp đỡ để công việc buôn bán, kinh doanh của họ được thuận lợi và mang lại sự thịnh vượng cho Babylon. Tôi bắt đầu tạo lập sự nghiệp của mình bằng hai bàn tay trắng.
Sáng ngày mai, cậu ta sẽ giúp ông đếm số cừu. Người nào hiểu được các quy luật làm giàu và đã sở hữu một số tài sản thì nên suy nghĩ đến điều này. - Cậu đã làm gì mà không còn một hào, một cắc để trả cho tôi chứ?
Còn ông, nằm dài trên cát, ông nhìn lên những vì sao trên trời và nghĩ ngợi về số phận phía trước của mình. - C các thần thánh đã hại tôi rồi. Theo tập tục của những người Syri, thì phụ nữ cũng giống như những người nô lệ, sống phụ thuộc vào người đàn ông trong gia đình.
Mathon vào phòng ngủ của mình khệ nệ lôi ra cái hòm khá lớn, có chiều dài chừng một sải tay, được bọc trong tấm da heo màu đỏ và trang trí bằng những hình điêu khắc bằng đồng. Đến vụ mùa tiếp theo, ông ấy liền trả hết tiền vốn lẫn lãi cho tôi. - Trước đây, cha đã cho con một túi vàng của Babylon.
Những tập sách này đã được phổ biết với một số lượng lớn nhờ vào sự hỗ trợ của các ngân hàng và các công ty bảo hiểm trên thế giới. Vào một ngày kia, Algamish, người cho vay tiền, đến yêu cầu tôi khắc một bản sao của điều luật thứ chín. Tôi thường mua những chiếc áo đẹp, sang trọng để tặng vợ tôi.
Tôi mua dê, cừu rồi xẻ thịt đem ra chợ bán, còn da thì bán cho những người làm giày dép. Một giấc mơ lạ lùng mà trong đó tôi tưởng mình là người giàu có. - Ông có thể tin tưởng tuyệt đối vào cháu.
- Bệnh mẹ tôi lại trở nặng. Vào một ngày kia, người chủ nô lệ, vốn từ lâu đã trở thành người bạn thân thiết của con, đến gặp con và nói rằng: Và tôi dùng số vàng đó để giúp những người khác buôn bán, làm ăn.
Cháu sẽ không bao giờ cưỡi lạc đà băng qua sa mạc nóng bỏng và làm việc gian khổ, cực nhọc. - Đối với mỗi người đến vay tiền, tôi đều yêu cầu họ để lại một vật dụng nào đó của họ để làm bằng chứng. – Tuy nhiên, bây giờ tôi cũng không có một đồng nào để trả cho ông được.