Điều thứ nhì là phải vừa đọc vừa suy nghĩ. Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2). Lúc đó bạn có thể đọc báo được.
Phải học tập một cái gì đó lâu dài. Bạn là một thư ký ngân hàng và chưa đọc tiểu thuyết hấp dẫn của Walter Bagehot nhan đề là "Đường Lombard" ư? Thưa bạn, nếu bạn đọc cuốn đó, đọc kỹ nó một giờ rưỡi ba buổi tối trong tuần, bạn sẽ thấy công việc của bạn say mê tới mức nào. Muốn thu xếp sao cho có thể sống đầy đủ và dễ dàng với số vốn 24 giờ một ngày thì việc đầu tiên quan trọng nhất là bạn phải bình tĩnh, nhận chân được việc đó khó khăn cực kỳ, phải cố công gắng sức lắm mới được.
Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó. Nhưng nhất cử có thể lưỡng tiện thì sao bạn không tập trung vào cái gì hữu ích? Chẳng hạn - đây chỉ là một thí dụ thôi -chẳng hạn tập trung tư tưởng vào một chương của Marc Aurele hay Epictete (hai triết gia La Mã thời cổ đại). Đáng lẽ chỉ nghe thấy những thanh âm hỗn độn thì bạn sẽ nhận được rằng bản hòa tấu là cả một tổ chức kỳ diệu mà mỗi nhóm phần tử đều có một chức vụ riêng biệt và cần thiết.
Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải. Tôi đã nghe một bà vợ đau đớn, bực tức nói: "Nhà tôi cứ đúng tám giờ là dắt chó đi chơi, và đúng 9 giờ 15 là đọc sách. Nếu bạn muốn, thì bạn có thể mỗi giờ sống một đời sống mới được.
Bỏ qua lời tôi là bỏ qua lời khuyên quý báu nhất đấy. Trước hết, xin bạn đề phòng nhiệt tình của mình. Nếu tập đó gây cho bạn ý thích đó thì tôi khuyên bạn mới bắt đầu hãy làm quen với thể loại tự sự đã.
Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy. Lẽ ấy tự nhiên, tầm thường nhất, từ đời nào tới giờ ai cũng biết nhưng chứa một chân lý sâu xa mà phần đông chúng ta suốt đời không nhận chân được. Bạn săn sóc thân thể, trong và ngoài; bạn dùng cả một đội quân, từ anh bán sữa đến chú đồ tể để bao tử bạn khoan khoái.
Bạn đi chưa được mười bước thì trí óc bạn đã nhảy nhót ra khỏi vật đó, và đương giỡn với vật khác dưới mắt bạn. Điều thứ nhất là phải vạch mục đích để định hướng nỗ lực của bạn. Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm.
Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì. Trên báo chúng ta thường thấy những bài bày cách sống với một số tiền nhất định, và những bài đó gây những cuộc tranh luận sôi nổi, chứng tỏ rằng người ta rất chú ý tới vấn đề. Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau.
Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó. Tới nhà, bạn không ăn ngay. Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.
Một chương trình làm việc hàng ngày không phải là một tôn giáo. Nếu chương trình có vẻ bó buộc quá mà lại không muốn thay đổi thì có một cách là cố ý bình tĩnh bỏ phí bớt thì giờ đi trong lúc công việc này chuyển qua công việc khác. Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E.