Nó cũng như tình yêu thương. Thật ra, có gì để mất đâu. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng.
Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Có phải tôi nói đâu.
Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Quá nhiều lí do để sống.
Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Đều ngập trong nước mắt nhân gian.
Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ.
Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.
Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Lúc đó, tôi trống rỗng. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.
Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.
Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.