James lắng nghe rồi nhắc lại những gì anh đã hiểu và không quên hỏi Jack: "Tôi nói vậy có đúng ý ông không?". Tiếng chuông điện thoại reo vang chợt cắt đứt dòng suy nghĩ của James. Mọi người lại thấy anh mỉm cười.
- Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. Các bà mẹ của họ vốn là hai chị em sinh đôi giống nhau như đúc và luôn là những người bạn tốt nhất của nhau. - Cậu nói đúng, cậu đã bỏ qua một thứ.
Jones luôn đến công ty sau khi đã dùng xong bữa sáng và lúc nào cũng về nhà đúng giờ để quây quần cùng gia đình bên bữa tối trong căn nhà ấm cúng của mình. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua.
Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Và, thật ra tớ cũng đã gặp một chuyện tương tự như thế này. Sau đó, tớ còn học thêm từ Jennifer vài điều nữa trước khi biết cách giao việc sao cho hiệu quả.
Cậu ta cũng đã làm rất đúng. Nếu tớ làm thế thì đã tiết kiệm cho Jessica rất nhiều thời gian và công sức. - Trở lại chuyện của tớ, hẳn tớ đã thiếu sót điều gì đó khi giao việc cho Jessica.
Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp. - Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. - Khởi đầu thì khá tốt.
Anh không biết phải nghĩ hay nói thế nào cho đúng. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy.
- Cậu hãy ngồi xuống đi. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. - Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian.
Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ. - Jones ngồi thẳng lên, chuẩn bị nói tiếp. James cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi hiểu rằng khó khăn của mình rồi cũng sẽ có giải pháp khắc phục.
Một sự khác biệt không nhỏ tí nào. Nét mặt Josh dần dãn ra và một nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh khi đọc xong những gì mà James đã viết trên tấm bảng. Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế.