Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.
Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm.
Nguyên nhân thì rất khó xác định. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Lại đánh một canh bạc nữa.
Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.
Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng.
Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng.
Sáng được bác cho ngủ bù. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá.
Chúng tôi đã chết rồi. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ.
Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ.
Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng.