Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi.
Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.
Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Đã đi một số cây số.
Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào.
Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Viết thế đủ chưa nhỉ. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.
Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.