Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.
Nhà văn ngồi lại một mình. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Bởi bạn là người sòng phẳng.
Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Và một số lí do khác…
Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Hoặc sẽ bắt mình quên.
Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi.
Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.
Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Bố xuống đường đi bộ về trước. Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng.
Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Cảm giác như không thể lành lại được. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn.