Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Có ai mất xe lại thế không.
Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người
Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn.
Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.
Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng. Làm gì có lí do gì mà khóc.
Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn. Lải nhải cũng là chơi. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy
Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Không được đâu cậu ơi.
Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi. Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi.