Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Cái này họ cũng nhầm.
Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức.
Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng. Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.
Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi.
Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.
Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Bác vòng sang phía trái tôi. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc.
Mân mê hoài cuốn anbum. Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động.
Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt.
Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.
Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.