Hãy nghĩ đến nó như một điều thú vị mà cuộc sống mang lại một nghệ thuật với vô vàn bí ẩn chưa ai khám phá hết. Phòng chật thì bảo khách ngồi gần, nhà rộng thì mời khách ngồi thưa ra. Don nói rằng sự có mặt của Sinatra có thể làm cho những người anh em bên vợ nể nang anh ta hơn.
Boom-Boom rất hài lòng, ông ta chờ tôi ở xe và nhìn tôi với đôi mắt nhấp nháy: Chào chàng trai! Anh tuyệt lắm! Thực ra, để có được như ngày nay, tôi đã phải nỗ lực không ngừng. Âm thanh duy nhất mà các thính giả của tôi nghe được là một đoạn nhạc cứ hết to rồi lại nhỏ, mà chẳng kèm theo một giọng nói nào.
Tuy không phải là chuyên gia nhưng tôi đã từng trải qua kinh nghiệm này: Muốn làm được điều này, không còn cách nào khác hơn là phải biết lắng nghe. Tôi rất kính nể Bob.
Trước ngày đó, Burns hỏi Benny: Hoặc nếu thoáng thấy người quen ở gần đó, ví dụ bạn đó tên là Stancey chẳng hạn, thì bạn có thể hô lên: Stacey này, bạn có biết Bill không?. Việc phát biểu ở lễ tang của Bob đối với tôi không chút dễ dàng.
Tôi tự thuyết trình một mình. Tôi phải làm gì? Một danh sách dày đặc câu hỏi đành xếp xó. Thực ra, để có được như ngày nay, tôi đã phải nỗ lực không ngừng.
Đặc biệt đối với những người bản tính rụt rè hay không thích nói nhiều. Trước hết là ba điều cơ bản sau: Liệu tôi có nói điều gì không phải hay không? Tôi cố trấn tĩnh và tự nhủ hãy tự tin lên, cứ nói những gì mà mình nghĩ lúc đó.
Ngược lại, bổ ích mà không hấp dẫn thì khán giả sẽ bật ngay sang kênh khác. Trò chuyện với Richard Nixon, bạn khỏi lo rằng không có đề tài nói hay đến lúc chẳng biết nói gì. Trừ khi sai lầm quá khủng khiếp không thể tha thứ được, hoặc ông chủ của bạn là người quá cố chấp.
Nên nhớ sự cởi mở và lòng nhiệt tình giống như một con đường hai chiều. Như trong chương trình trò chuyện với cựu phó tổng thống Dan Quayle năm 1992, chúng tôi bàn về luật hạn chế việc phá thai một trong những vấn đề nóng bỏng lúc bấy giờ. Cô ấy rất dễ thương, gia đình cũng đàng hoàng lắm…
Ở chương 10, tôi đã kể với các bạn về nhà báo Shirley Povich. Nhưng không ai muốn tới đó. Nghĩa là, bạn càng thích thú, càng quen với nó bao nhiêu thì bạn sẽ làm tốt bấy nhiêu.
Những người lính cứu hỏa và nhân viên cấp cứu lay tôi dậy: Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Anh có sao không?! Cái liếc mắt hay đưa tay ra dấu kín đáo của họ sẽ giúp bạn hiểu được mình đang ở tình thế nào. Tôi nghĩ việc này không khó, cái khó là sau đó bạn duy trì cuộc nói chuyện đó ra sao kìa.