Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.
Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.
Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.
Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.
Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay.
Hoặc sẽ bắt mình quên. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.
Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng. 1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến.
Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi.