Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.
Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng.
Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả.
Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.
Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.