Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Dù lúc đó chả nghĩ gì.
Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại.
Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Đến chỗ học không phải để học. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin.
Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Tốt hơn là nên nhập vai. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.
Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn.
Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ.
Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.
Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.
Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Nhưng nhà văn không thấy thanh thản.