Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình.
Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy.
Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Cái này không rõ lắm.
Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả. Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Và biết rằng mình biết ít thế nào. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.
Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Mọi người ai cũng lo cho tôi.
Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ.
Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt.