Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền.
Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.
Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán.
Tôi cười khùng khục trong họng. Hắn cũng đang không cảm nhận được. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó.
Nháy: Chiều đi đá bóng. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà.
Mở tủ ra, thay quần áo. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này.
Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại.
Ngôn từ không có gì mới. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Đang định đứng lên đi ăn.
Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay.
Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Để sống cho xong đời. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.