Tôi cũng tin rằng ông không vừa cầm quân, vừa làm chính trị, mà như vậy là phải. Tôi: - "Thưa không ạ, chính tôi phải xin lỗi bà chứ. Tôi hoan hỉ nhận lời và cám ơn họ đã giúp tôi rất đắc lực.
Mà không có chi nuôi chúng hết. Bạn nhận thấy rằng nó gần như bức thư trên kia. Và tôi thấy rõ ràng những hội đó là cái "nghiện" của ông, là lẽ sống của đời ông.
Cha mẹ hỏi nhau: "Làm sao cho nó thèm ăn sáng được?". Ta tự nhiên muốn nói tới những việc ta đương lo nghĩ hơn là nói tới những đầu đề làm cho người khác vui lòng. Trong những lớp học của tôi, đã được nghe vài y sĩ công nhận lời đó.
Đó là quy tắc thứ sáu. Thấy các em chơi giỡn, anh vui lắm. Ông bạn già kể lại: "Khi ông Lincoln nói xong rồi, ông ấy bình tĩnh hơn".
Anh ta phàn nàn công việc nặng nhọc quá, làm việc nhiều giờ quá, và xin thêm người phụ. Ông Tòa Hoffman ở tòa án Cincinnati, đã nghiên cứu cả ngàn thảm kịch trong gia đình cách đây vài năm có tuyên bố: "Mười vụ ly dị thì có tới chín do thiếu sự hòa hợp trong lúc ái ân". Sứ giả bình tĩnh nghe ông tướng quạu đó, để mặc ông tuôn ra những lời cay đắng ra cho hả lòng, và chỉ gật đầu tán thành và "mô phật".
Ông ấy nói: "Tôi đưa cho một ông muốn gởi tiền tại ngân hàng, một tờ giấy có in sẵn những câu hỏi để ông trả lời. Chàng liều mượn hai ngàn rưỡi mỹ kim rồi đi về miền Đông. Tan giờ học, cậu phải kiếm tiền bằng cách lau cửa kính một tiệm bánh mì và lượm những cục than vụn mà những xe chở than để rớt trên đường.
Cậu thôi học từ hồi mười ba tuổi, phải làm công cho một công ty nọ. Nhưng trong trường hợp này, nó có thiệt là thích hợp không? Mặc dầu lời lẽ hữu lý và ôn tồn, ta cũng nên đoán trước nó sẽ có tiếng vang gì trong đảng chúng ta. - Thưa cô, cô thương cháu quá.
Chẳng thà nhường lối cho một con chó còn hơn là tranh nhau với nó để nó cắn cho. Hãng của ông cậy ông cất ở Philadelphie một ngôi nhà lớn, hẹn phải cho xong một thời hạn nhất định. Chỉ một mình tôi chịu trách nhiệm về cuộc chiến bại này thôi".
Charles Schwab mà trên kia tôi đã kể chuyện, nói rằng nụ cười của ông ta đáng giá một triệu đồng. Tức thì những bức thư và dây thép ùa vào phòng tôi để chửi tôi, bao vây tôi như bầy ong vẽ. Viên thu thuế thì lạnh lùng, ngạo nghễ và cố chấp.
Hỏi họ vài câu rồi để họ mặc ý diễn thuyết. Lời khuyên đó không mới mẻ gì. (Ta thử tưởng tượng cảnh đó: một người buôn bán tầm thường ở arizona nhận được một bức thư của một nhà quảng cáo lớn nhất ở Nữu Ước, mà trong thư đó ngay từ câu đầu, nhà quảng cáo đó cậy một việc.