Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần.
Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn). Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.
Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ.
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng.
Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.
Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Nhưng họ sống không bình thường.
Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.
Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Căn nhà chắc sẽ trầm đi.