Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.
Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.
Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Tôi chốt trong, không thưa.
Tác phẩm Bật dậy nào. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ.
Là dông dài, là ngắn ngủi. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Từng trang, từng trang…
Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Hạn chế ra ngoài nữa. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó.
Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy.