Chatxes

Xuất tinh liên tục với em nữ sinh quá ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.

    Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.

    Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.

    Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông.

    Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ.

    Thế giới đầy rẫy những hận thù. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta.

    Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Thôi, năm nghìn đi ạ.

    Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.

    Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.

    Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap