Chatxes

Má kế trừng phạt con trai bằng cái âm đạo trung niên

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình.

    Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.

    Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn.

    Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.

    Bác nói chuyện với cháu. Sự im lặng cũng rưa rứa. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).

    Mình được khóc cho mình. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó.

    Đó là hạn chế của bạn. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Sáng được bác cho ngủ bù.

    Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình.

    Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt.

    Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Nhà văn ngồi lại một mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap